Anh vs Ý: Jorginho, người thay đổi định kiến của Mancini

Jorginho mang một cái tên đặc sệt Brazil, Jorge Luiz Frello Filho. Anh có cha là người Brazil, sinh ra ở Brazil và trải qua thời niên thiếu với những trận bóng đường phố ở xứ samba, giống như biết bao huyền thoại bóng đá Brazil khác. Nhưng năm 15 tuổi, sau khi cha mẹ li dị, Jorginho đã cùng mẹ chuyển về sống ở Italy, quê gốc của mẹ anh, và kể từ đó, trở thành một người Ý đích thực. Mười năm sau, anh được gọi lên đội tuyển Italy chuẩn bị cho EURO 2016, để rồi bây giờ, trở thành một trong những cầu thủ quan trọng nhất cho giấc mơ vô địch châu Âu của người Italy.

Người thay đổi định kiến của Mancini

Năm 2015, khi HLV Antonio Conte triệu tập 2 cầu thủ nhập tịch là Eder (sinh tại Brazil) và Franco Vazquez (sinh tại Argentina) lên đội tuyển Italy, Roberto Mancini, lúc này đang cầm quân tại Inter, đã công khai chỉ trích. “Tôi nghĩ rằng các cầu thủ Italy xứng đáng chơi cho đội tuyển quốc gia. Những cầu thủ không sinh ra tại Italy, kể cả có liên quan họ hàng, không xứng đáng với điều đó”. Quan điểm có phần kỳ thị đó của Mancini nằm trong trào lưu phản đối việc nền bóng đá Italy tràn ngập cầu thủ ngoại, lấn át và tước đi nhiều cơ hội của các tài năng trẻ người Italy.

Nhưng Mancini đã phải thay đổi định kiến của mình khi ngồi vào chiếc ghế của Conte ở đội tuyển Italy. Vì Jorginho? Có lẽ vậy. Người được Conte đặt niềm tin từ trước EURO 2016 tiếp tục trở thành mảnh ghép mà Mancini không thể gạt ra trong mọi kế hoạch của ông với Azzurri. Cách chơi đơn giản và thông minh của Jorginho nơi tuyến giữa, thứ tinh túy đã giúp anh có được tấm vé thông hành đến Italy từ khi còn là một cậu nhóc, đã biến anh thành một chiếc công tắc trong lối chơi đầy tốc độ mà Mancini triển khai rất thành công ở tuyển Ý. Với Jorginho, Azzurri có thể bật chế độ chuyển từ phòng ngự sang tấn công chỉ trong 1-2 đường chuyền của cầu thủ này.

“Jorginho không hề thay đổi. Từ hồi bé cậu ta đã đá như vậy rồi” – cựu GĐTT của Hellas Verona, ông Mauro Gibellini, tiết lộ. Gibellini là người đầu tiên phát hiện ra tài năng của Jorginho lúc tiền vệ này 12 tuổi, tuyển anh vào trường đào tạo bóng đá mà ông mở ở Brazil, rồi sau đó, đưa anh gia nhập đội trẻ của Verona năm 2007. “Cậu ta có kỹ thuật tuyệt vời. Cậu ta biết trái bóng sẽ phải chuyển đến đâu ngay cả khi bóng còn chưa tới chân. Cậu ta không cần chạm bóng nhiều hơn 1 hay 2 lần để làm điều mình muốn. Jorginho không quá khỏe hay quá nhanh, nhưng bù lại, cậu ta quá thông minh” – Gibellini hãnh diện về phát hiện của mình.

Hành trình của Italy tại EURO 2020 chứng minh tầm quan trọng của Jorginho. Cùng với trung vệ Leonardo Bonucci, anh là 1 trong 2 cầu thủ hiếm hoi đã ra sân cả 6 trận của Azzurri từ đầu giải (không tính thủ môn Donnarumma). Ngay cả ở trận đấu ít quan trọng với Xứ Wales, khi Mancini thay đến 8 cầu thủ ở đội hình xuất phát, thì Jorginho vẫn được giữ lại, và đó cũng là trận duy nhất anh không chơi trọn vẹn đến phút cuối cùng. Mancini đã thực hiện rất nhiều thay đổi ở hàng tiền vệ, từ đá chính đến thay người trong trận, nhưng vị trí của Jorginho vẫn là không thể đụng đến. Trận bán kết gặp Tây Ban Nha là trận đấu khó khăn vô cùng với tuyến giữa của Italy, khiến Jorginho không thể chơi như anh vẫn thường chơi, song anh vẫn có tới 8 lần ngăn chặn đường chuyền triển khai thế trận của đối thủ, con số cao nhất của một cầu thủ thực hiện trong một trận tại EURO lần này. Điều đó cho thấy dù hoàn cảnh rất ngặt nghèo, anh vẫn thể hiện được vai trò và tài năng lớn lao.

Sự thay đổi hoàn toàn trong thế giới quan của Mancini càng rõ rệt hơn với việc chính ông triệu tập lên tuyển hai cầu thủ Brazil nhập tịch khác là Emerson Palmieri và Rafael Toloi, những người cũng đã có những đóng góp nhất định vào thành công của Azzurri cho tới lúc này.

Một người Ý đích thực

Ở EURO 2020, đội tuyển Italy gây ấn tượng rất mạnh không chỉ vì lối chơi và những chiến thắng, mà ngay trong phần hát quốc ca trước mỗi trận đấu, họ cũng chiếm được rất nhiều cảm tình của khán giả túc cầu. Tất cả các cầu thủ đều hòa thanh vào bài hát “Fratelli d’Italia” (Những người anh em Italy), và dĩ nhiên Jorginho cũng vậy. Không có sự khác biệt nào, không có sự xa cách nào. Điều đó trái ngược hẳn với trường hợp của Mauro Camoranesi. Tuy là cầu thủ nhập tịch ra sân nhiều trận nhất cho Italy (55), nhưng chưa bao giờ tiền vệ từng vô địch World Cup 2006 này hát quốc ca của đất nước quê hương tổ tiên. Trong khi đó, Jorginho cho biết anh hát quốc ca với tất cả tình yêu và niềm hãnh diện, như mọi đồng đội. Đừng hỏi vì sao anh được yêu mến.

“Tôi cảm thấy mình có chất kỹ thuật của Brazil khi thi đấu, nhưng có tinh thần của người Italy, luôn tập luyện chăm chỉ và khao khát chiến thắng” – Jorginho nói. Sự nghiệp của anh chứng minh điều đó. Mãi đến năm 22 tuổi, tức bằng tuổi với một Donnarumma lừng lẫy và dạn dày kinh nghiệm đỉnh cao bây giờ, Jorginho vẫn còn là một cầu vô danh ở Serie B với Verona. Nhưng nhờ không ngừng tập luyện và được học hỏi từ một nhà cầm quân bậc thầy là Maurizio Sarri, người đã đem anh tới Napoli năm 2014 và tiếp tục đưa anh đi cùng đến Chelsea năm 2018, Jorginho đã vươn lên là một trong những tiền vệ hay nhất thế giới. Đội Italy vô địch thế giới 2006 cũng có những bông hoa nở muộn như thế, tiêu biểu là Fabio Grosso và Luca Toni. Tất cả họ đều là điển hình cho phẩm chất Italy mà Jorginho đã nói tới.

Tìm vinh quang mới ở London

Từ Rome tới London, rồi sang Munich và trở lại London một lần nữa. Đó là hành trình của Italy ở EURO 2020, nhưng với cá nhân Jorginho, chẳng khác gì một chuyến du lịch đưa anh về nhà. Phải, “nhà” của anh là ở London, nơi mà 3 năm qua, anh đã giành được rất nhiều thành tựu lớn lao cùng với Chelsea. Trong 26 cầu thủ Italy dự giải năm nay, chỉ có anh và Emerson đã từng giành được vinh quang tại đấu trường châu lục ở cấp CLB. Không chỉ chức vô địch Europa League năm 2019, mà còn cả Champions League 2021, sau một mùa giải kỳ diệu của Chelsea mà ở đó, anh cũng đóng vai trò thiết yếu.

London, vì thế, là một thành phố may mắn với Jorginho. Cú sút penalty nhảy chân sáo đầy bản lĩnh đưa Italy vào chung kết cũng diễn ra tại đây. Cuộc đối đầu sắp tới với những người đồng đội Chelsea bên phía tuyển Anh, gồm Mason Mount, Reece James và Ben Chilwell, cũng là trên mặt cỏ ấy. Hy vọng niềm vui ấy, cái duyên ấy sẽ tiếp tục theo chân Jorginho, đưa anh đến vinh quang cùng đội tuyển mà giờ đây anh đã hoàn toàn thuộc về.

Vĩnh Nguyên/TTVH